Mùa xuân, tôi lang thang một mình nhìn những vạt hoa cải vàng trước sân và những con ong bầu bụng to với những khoang đen khoang vàng chấp chới hút mật hoa. Mùa hoa cải nở vàng và một mùa xuân nữa đã đến giữa đất trời giao duyên.
Những ngày du xuân, tôi đi qua nhiều cánh đồng, nhiều làng mạc bất chợt nhận ra ở nơi đó còn có nhiều cánh đồng, khu vườn rau cải đã nở hoa vàng.
Mùa hoa cải nở giữa tiết trời lạnh giá xen lẫn những tia nắng ấm hiếm muộn của mùa đông càng làm cho sắc xuân như tô điểm thêm vẻ đẹp của mùa hoa nở. Trong tôi chợt nhớ tới bài thơ: “Nhớ mùa hoa cải”của tác giả Trần Nguyễn Dạ Lan:
Cũng mùa cây cải nở hoa khắp đồng
Em ngồi giặt áo bên sông
Mây bay soi bóng, nước trong in hình
Ai qua bắc nhịp cầu tình
Sợi tơ duyên phận nối mình với ta
Lời yêu rạo rực màu hoa
Trăm năm thề chẳng phôi pha sắc vàng
Tình em gửi trọn cho chàng
Dù cho xuống biển, lên ngàn quản chi
Kể từ cái buổi chia ly
Sầu đong thương nhớ hoen mi ngậm ngùi…
Chàng đi thăm thẳm phương trời
Bến xưa em vẫn đợi người trong mơ
Ủ hương vào những vần thơ
Nụ hoa khép lại ngẩn ngơ nhói lòng
Chàng đi trả nợ tang bồng
Biết còn giữ trái tim hồng em trao?
Cải vàng trong nắng nao nao
Chiều nay có kẻ nghẹn ngào nhớ ai…”.




















(Theo dantri)






