Bình minh sẽ về theo tình em

( 10:56 AM | 17/01/2012 )

Những giấc mơ cứ mãi vây quanh anh từng ngày, từng tháng, từng năm… Tình vẫn mãi khuất xa; xa như những ngôi sao nhỏ chứa đầy nỗi nhớ trong đêm… Có phải chăng những vì sao đó đang thử thách tình yêu đôi mình…

Những tiếng yêu, lời thương, sự dỗ dành mà đôi ta dành cho nhau như một liều thuốc giúp ta nuôi dưỡng tình yêu của mình. Chúng ta “không phải chỉ sống bằng bánh mì, cơm gạo… mà chúng ta còn sống bằng nhiều thứ khác…”. Có lẽ đường đời này không đẹp như ta hằng mơ ước, cuộc đời này không có quá nhiều ảo mộng. Mà cuộc đời này trong cái hư vẫn có một cái gì đó thực, trong cõi đời thực vẫn có một cái gì đó hư ảo… Như đôi lúc anh quen một người bạn trên thế giới ảo này, có nhiều khi làm anh “nặng lòng” nhưng cũng có đôi khi… anh có thể gọi người bạn đó là “Người bạn của tháng năm đợi chờ”. Anh vẫn thường trực đêm trong bệnh viện này, trong những ca giải phẫu, anh chợt nhận ra rằng anh là người phải đi vào cái chết để tìm sự sống cho con ngươì… Gạn đục khơi trong… nhưng anh vẫn vui trong niềm vui của người tha nhân.

Từ những dấu yêu 
Dỗ dành đêm tối
Cuốn trôi hờn dỗi
Tối Trực tịch liêu 

Tình tuy còn xa
Đong đầy nỗi nhớ 
Đâu những ngọc ngà 
Mãi ngự trong ta

Vẫn là bao vần thơ, chưa đầy những trăn trở, niềm thương… anh phải viết bao nhiêu cho vừa, cho đủ… cho anh vơi hết những khắc khoải trong đêm. Vẫn biết là nơi phương trời xa ấy, em vẫn luôn nhớ đến anh, không phút giây nào ngơi nghĩ… luôn nói tiếng yêu anh. Và nơi đây, anh cũng vẫn đợi, vẫn chờ – bước em đến, chờ những nụ hôn, chờ vòng tay ấm áp của em trong ngày hạnh ngộ. Dù là một ngày như bao ngày mà thôi, nhưng nó sẽ là ngày hạnh phúc nhất đời anh.

Anh cũng nào biết tình yêu là gì mà tất cả chúng ta điều cần có nó trong đời… Bao người vui sướng, hạnh phúc, bao người phải khổ đau … vì nó… Và anh cũng thế, anh vẫn viết những cánh thư trao em, cho vơi đi những nỗi nhớ nhung trong anh… cho khoảng cánh của mình ngày càng gần nhau hơn

Dệt mộng mến thương
Nụ hôn đắm đuối
Đâu những ngọt bùi
Nồng cháy yêu đương

- oOo -
Bốn mùa trôi qua
Đong đầy thương nhớ
Một thuở yêu người
Đắm đuối thiết tha


Cũng như vầng trăng kia, tròn rồi lại khuyết, những nỗi nhớ cứ thế dâng lên ngập cõi lòng anh… nỗi nhớ man mác, nỗi nhớ mênh mông trong mỗi đêm trực dài. Và anh như người đang sống trong cõi mộng tình yêu của em. Anh đang mong chờ và hy vọng giấc mơ ấy sẽ thành sự thật để mình thôi mỏi mòn đợi nhau nữa… Và để cõi ảo sẽ là cõi thực và ngày mai… như bình minh sẽ đến sau đêm dài.

Ảnh: Lê Hoàng Bảo Trân

 

(Theo yume)


Tin mới cập nhật


Các tin khác
Chọn ngày    

Cửa sổ Blog