7 giờ sáng, điện thoại ngân lên giai điệu của Song from secret a garden, tôi nhoài người ra khỏi chiếc chăm ấm, ngó ra màn mưa bụi xám ngoét và thờ dài “mưa mãi thôi”. Tôi đang nhâm nhi những giấc mơ của đêm qua thì chợt bật dậy vì lời hỏi “Ở đây có bán hoa không?” Tôi hứng khởi trả lời “Ở đây có bán hoa đó”.

Những đóa hoa đầu tiên rời khỏi vườn, khẽ rơi những giọt nước mưa chào tạm biệt khu vườn, tạm biệt tôi. Dịu dàng quá màu hoa cúc trắng tinh khôi dưới màn mưa lất phất bay, tôi khẽ khàng nâng những cánh hoa mỏng manh ấy bằng cả trái tim mình. Tôi vô tâm, chẳng làm giàn để bảo vệ hoa, cứ thế để cho tấm thân mỏng manh, gầy guộc phải oằn mình dưới màn mưa rét lê thê. Năm nay thời tiết thật lạ, mùa đông mà cứ mưa mãi thôi, chẳng hợp lí cho những cánh hoa của tôi chút nào.
Công sức và tình yêu của tôi dành cho hoa đang được đền đáp đấy. Khi hoa rung rinh những cánh mỏng trong chiếc chậu xinh xắn kẽ mời chào khách mua hoa. Tôi vui lắm vì đã cùng hoa góp thêm hương sắc cho tết Nhâm Thìn này, cho cuộc đời này. Những cánh hoa mỏng manh, biêng biếc làm dịu lại trái tim và tâm hồn biết bao người. Hoa dâng lên tổ tiên mời người đã khuất về bên con cháu đón mừng năm mới sang, hoa tưởng nhớ về mẹ, cha cả đời nặng nhọc, kham khổ nuôi nấng con cái với trái tim nhân hậu, dịu dàng và bao dung. Hoa bày trong phòng khách, trên bàn học để mỗi khi lòng bấn loạn lại ngắm nhìn những cánh hoa, hoa khẽ thì thầm trò chuyện và vơi đi những mỏi mệt, áp lực. Hoa xuất hiện trên đường phố làm màu tết thêm sinh động, đậm đà hương sắc. Tết – đẹp từ những cánh hoa.
Mỗi nhát kéo cắt xuống gốc cây tôi lại hình dung ra những người sẽ mua, sẽ bày biện hoa của tôi ở đâu? Tôi xúc động lắm và gói trọn vẹn tình cảm chân thành của mình vào trong đó. Ai mua bao nhiêu bán bấy nhiêu. Tôi lại nhớ mẹ. Mỗi lần ngắm hoa tôi đều nhớ mẹ. Có lẽ mẹ truyền cho tôi tình yêu thiên nhiên như một bản năng vậy. Mẹ yêu hoa lắm và luôn ước ao trong vườn trồng toàn hoa thôi. Hoa trong vườn đã rung rinh sắc thắm như mẹ trở về chăm chút, chở che cho những cánh hoa tôi.
Tôi lại nhớ tới quá trình lớn lên của hoa trong vườn. Tôi gắng công trồng hoa bằng một tình yêu dành cho hoa nguyên thủy nhất. Những giọt mồ hôi làm mềm mảnh vườn khô cằn, cả những giọt nước mắt vì lời nọ kia. Nhưng thôi qua hết rồi, chỉ còn lại màu sắc và hương thơm của thành quả lao động mà hoa mang về tặng tôi. Những cánh hoa yêu của tôi ơi – góp thêm hương sắc cho tết này nhé. Hoa sẽ đi đến những ngôi nhà, mang tình cảm của tôi trao cho họ nhé, bởi tôi rất yêu cuộc sống này, và yêu hoa./.
Mưa Xanh
(Theo yume)






